Hà Nội, 3 giờ 36 phút sáng, 26 tháng 5 năm 2009 - Chạnh lòng khi nghe lại Women in Love của Barbra Streisand

Mãi hôm nay mới không bị lùa đi ngủ sớm để có dịp được nghe nhạc nửa đêm thế này sighcảm giác vẫn tuyệt như ngày nào, màn đêm buông xuống, che hết đi những tạp âm của cuộc sống để anh lại được sống hết mình cho nhạc. Một đống nhạc lổn nhổn trong playlist của cũng không thể làm tan đi cái cảm giác chạnh lòng mỗi khi nghe lại được một track tâm đắc. Đôi lúc anh thấy tự hào vì đôi tai của mình.

Hôm qua đã phải vật lộn nửa ngày mới cài xong được foobar và làm quen được với đống số má rồi component ngồn ngộn của nó. Anh quyết định giành một buổi tối để tưởng thưởng cho cái cảm giác này. Không phải cảm giác hưng phấn vì chiến thắng được con bò bất kham foobar, mà là cho cái cảm giác lạ lùng khi thấy thứ âm thanh rót vào tai mình tự nhiên mới lạ đến bất ngờ.

Đúng lúc định leo lên giường để chấm dứt một đêm thì cái giai điệu cũ lại chợt vang lên trong đầu. Lâu lâu chạy shuffle trong library lại vớ được nhiều thứ hay ho phết, vừa xong lại nhận ra được một cái giai điệu không thể quen hơn của bản Titoli trong A Fist Full of Dollar. Bây giờ thì anh đang được phê trong Women in Love của Barbra Streisand, lâng lâng đến khó tả. Anh tự hỏi tại sao mình lại high on một bài nói lên tâm trạng của chị em thế này blushing Thực ra là mình chết cảm giác không gian mờ đi rồi cả người bắt đầu lử đi trong cái cảm giác được cống hiến toàn thân cho nhạc của bài đấy chứ không phải là hoàn toàn đồng cảm với chị Barbra.

Những đêm thế này nhiều lần đang có hứng thì lại bị chặn họng bằng việc phụ huynh dập cầu giao không cho thức đêm nữa sighCuộc sống của anh được đánh dấu sự tồn tại bằng những cơn phê bất tận đến bất chợt rồi đi từ lúc nào để lại cho anh chỉ còn cảm giác tiếc nuối. Thế nên đối với anh thứ khó chịu nhất là bị chặn đứng cơn phê giữa phút cao trào, hệt như đang abc xyz thì phụ huynh đối phương bấm chuông đập cửa phòng don't tell anyone

Dạo này chưa có dịp nào để viết về nhạc cả. Anh vẫn giành nhiều thời gian để ngồi nói chuyện về nhạc với nhiều người, đôi khi muốn đem những dòng đấy lên để chia sẻ với mọi người nhưng một câu mở đầu khó khăn để diễn tả cảm xúc hiện tại lại khiến những thứ đấy tiêu tan một cách lạnh lùng hơn cả tẩy não crying Lâu lắm rồi anh vãn chờ đợi có một ai đấy sẽ có một ai đấy có thể dịu dàng làm anh phê đi chỉ bằng cách nhét vào tai anh một bên tai nghe rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về một thứ nhạc nào đấy worried Giờ đây khi viết đến đúng dòng này trong lúc nghe It’s All Coming Back to Me Now của Celine Dion anh lại bắt đầu rơm rớm nước mắt. Anh nghĩ đấy là do cái cảm giác mong chờ mình mang bấy lâu nay trong người. Mong chờ một người có trái tim đập cùng nhịp với đam mê của anh, một người không cau mày lại mỗi khi nghe anh nói cái thứ nhạc mình hay nghe nhất là Funeral Doom với Depressive Black, một người biết lắng nghe cái lí do vì sao anh lại nghe hai cái thứ nhạc tàn phá tâm hồn như vậy và không giữ lại cho bản thân cái gọi là lòng tự trọng rồi quay ngoắt bỏ đi. Anh chờ đợi một người biết lắng nghe cái tâm hồn thánh thiện của mình và đừng hiểu lầm anh như cách cả thế giới đã quay lưng.

Thời gian gần đây có thể nói một phần cuộc sống của anh là bệnh tật, thế nhưng anh lại đang trân trọng cái sự hành hạ mà mình phải chịu đựng. Có được biết cảm giác cận kề cái chết anh mới được trải nghiệm những cảm xúc mà trước giờ anh vẫn nghĩ rằng phải khó khăn lắm mới có được. Cái cảm giác của việc chờ chết trong câm lặng, không còn biết mong chờ một phép màu sẽ đến để chữa lành mọi vết thương cho mình nữa, chỉ đơn giản là một khoảnh khắc mà khi trời đất tối tăm như ngày tận thế, anh vẫn cảm thấy rằng mình đang sống nốt những giờ phút cuối của đời mình mà không hề hối tiếc love strucksigh

Album đầu tiên anh mở ra để thử foobar là Weighing Souls With Sand của Angelic Process - một trong những album của đời anh. Thần tượng của anh là Kris Angylus là ra đi trong một cơn bạo bệnh vào ngày 26 tháng 4 năm trước - gần một năm sau khi anh hoàn thành kiệt tác cuối cùng của đời mình. Chỉ có những ai hiểu được cái cảm giác quằn quại tột cùng trong bệnh tật mới hiểu được cái cảm giác đan xen lẫn lộn của Weighing Souls With Sand. Cảm giác không cam lòng trước cái chết khi nhận ra cuộc đời mình vừa nhận ra ánh sáng, cảm giác đau đớn thét gào một cách vô vọng trong nỗi đau của bệnh tật ăn mòn cơ thể hàng ngày, cảm giác đau đớn vì phải chết khi vẫn còn chưa muốn và cảm giác muốn được chết nhưng vẫn còn vương vấn quá nhiều thứ ở cuộc đời. Thần tượng của anh đã nhào nặn những cảm xúc cuối đời ấy của đời mình lại trong album đó và mỗi khi vô vọng trong cơn đau hành hạ ngày đêm, vô vọng cầu xin một phép màu bằng câu nói “God help us all”, anh lại lôi Weighing Souls With Sand ra để lắng nghe cảm xúc của mình. Những thứ khiến anh có cảm hứng nhất vẫn là những thứ giống mình sigh

Đêm nay thật là đẹp love struck đối với anh một ngày cũ chỉ thực sự trôi qua bằng giấc ngủ. Có lẽ cũng đã đến lúc chấm dứt ngày hôm nay rồi.