I still don’t understand why so many people can consider Movie as state of the art but ignore video games which is a superior part of entertainment and design sigh Ấn tượng của phần đông công chúng về game vẫn là những trò chơi 8 bit cổ lỗ từ thời Mario và đôi khi là tệ hại hơn khi họ lôi những pile of shit như VLTK hay một đống MMO hạ cấp mà một lũ hám tiền như VinaGame nhập lũ lượt về Việt Nam để thể hiện quan điểm của mình. Tớ vẫn coi trọng game hơn phim, đơn giản vì có nhứng thứ không thể được thể hiện bằng con người và game còn là một loại hình nghệ thuật của tổng thể nhiều môn nghệ thuật khác nên giá trị của nó khi được nhìn nhận đúng đắn còn phong phú hơn nhiều so với một bộ phim. Một điểm mà chắc chắn phim không thể so được với game là tính tương tác.

Nhớ lại cách đây vài năm khi mà bản thân bắt đầu quan tâm đến game ở một góc nhìn cao hơn, có người đã nói với tớ rằng: “Game đơn giản là một bộ phim mà trong đó mọi cảm xúc được do chính mình chủ động tạo nên và sống trong nó”. Quote lại một câu của Will Right - cha đẻ của dòng SIM và giờ đây vẫn đang hot với siêu phẩm Spore của mình - “What’s the meaning of doing something that all your feeling are pre-created by another person?”. Nói không đâu xa, ngay trong thời gian gần đây, chắc chắn nhiều người sẽ biết đến Hotel626, một game flash kinh dị được dựng như một bộ phim tương tác được thể hiện qua chính góc nhìn thứ nhất của nhân vật chính. Những cảm xúc ghê rợn nhất của game được tạo nên phần lớn từ những lúc mà họ fail một màn trong game, nếu đó là một bộ phim thì đơn giản nhân vật chính sẽ đi qua hết tất cả các bẫy vào chẳng chết ở đâu cả, và khi đó Hotel626 sẽ trở thành một piece of crap vì người chơi không còn cảm thấy sợ nữa. Đặc biệt nhất là khi các cảnh và nhân vật trong game đều được thể hiện bằng người thật càng khiến tầm quan trong trọng giá trị giải trí của tính tương tácmultiple endings được thể hiện rõ rệt hơn. Một bộ phận thế hệ đạo diễn mới hay thậm chí là cha đẻ của comic(quên tên bác này rồi =.=) cũng bắt đầu công nhận sự vượt trội của game so với phim trong khía cạnh story narrating. Nếu trước kia một số người phàn nàn về chất lượng hình ảnh quá khập khiễng khi so sánh game với phim thì bây giờ, khi vấn đề công nghệ đã không còn là trở ngại chúng ta đã được tận hưởng những trò chơi có cảnh thực với chất lượng đồ họa tương đương các đoạn CG (ngày xưa mọi người gọi nó là phim đẹp) của 8 năm trước. Với tốc độ phát triển điên cuồng của ngành công nghiệp game và phần cứng thì mỗi nửa năm chúng ta lại xót tiền khi nhìn thấy một mẫu card đồ họa mới cao cấp hơn, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cứ mỗi nửa năm, chất lượng đồ họa nói chung lại tiến xa hơn một bước khá dài. Trở về với thời của 8 năm trước là năm 2000 khi mà trong số những người đọc blog này, không ít người đã chạy bổ ra ngoài hàng tìm mua đĩa “ca nhạc Fantasy” về xem đi xem lại những bản kinh điển như Tsuteki Da Ne của Final Fantasy X được lồng trên những đoạn CG trong game. Điều đó đủ để nói lên tầm vóc kinh điển của những đoạn CG được dựng vào thời điểm hiện nay. Nếu nư mọi người đã xem Advent Children và liên hoàn các đoạn cắt cảnh dài hàng chục tiếng trong game như Metal Gear Solid 4 thì họ sẽ biết rằng họ đã bỏ mất một phần tuyệt vời của của những giá trị mà họ theo đuổi ở điện ảnh chỉ vì đã từng kì thị game. Trong số các bạn những người đang đọc blog này mà quan tâm để cả phim và game liệu có ai kể ra được tên một bộ phim nào có cốt truyện kinh điển, nhiều plot twist, sáng tạo và xúc động, bi tráng được như Metal Gear Solid 4 ko?

Giống như manga, game không phải là một thứ chỉ giành cho con nít hoặc để cho đám choai choai đốt thời gian vào thay vì lê la hút thuốc và chơi bi-a. Một số tác phẩm xuất sắc và đặc biệt kinh điển như Metal Gear Solid 4 phải có một trải nghiệm không nhỏ về cuộc sống để có hiểu được hết giá trị của một trò chơi thể hiện chiến tranh ở một góc nhìn hoàn toàn mới lạ, ý nghĩa hơn nhiều so với những cuộc chiến tranh ở thế giới thực mang phần nào đó vô nghĩa. Một ví dụ khác như Silent Hill hay Resident Evil, những người chỉ xem phim sẽ không bao giờ hiểu được thế nào là cảm giác nỗi sợ len lỏi vào từng neuron thần kinh, lặng lẽ ám ảnh người chơi trong một thời gian dài để đôi khi họ giật mình hiểu ra ý nghĩa của một tình tiết rồi tiếp tục run sợ khi nghĩ về nó. Hoặc đơn giản hơn khi đề cập tới một thứ cần thiết để tận hưởng được những cảm xúc sâu sắc nhất trong một bộ phim là sự đồng cảm với nhân vật. Có những người khóc khi xem King Kong, một số kẻ khác cười sằng sặc, đó là sự khác biệt lớn nhất khi người xem không đồng cảm được với nhân vật để tận hưởng hết giá trị của bộ phim. Trong khi đó game sử dụng một cấu trúc dài liền mạch giống như phim truyền hình để giúp người chơi trở thành một nhân vật rồi tận dụng thế mạnh đó để tạo ra những chấn động chỉ có thể hiểu khi đã thấm được giá trị của quá trình. Đoạn kết của Final Fantasy X sẽ không khiến nhiều người khóc đến thế nếu như họ chỉ được xem vài tình tiết chóng vánh trong khuôn khổ vài tiếng đồng hồ của game hay rất nhiều người sẽ tự đập đầu vào tường vì căm giận sự vô cảm của mình khi chơi lại một đoạn nhỏ trong Metal Gear Solid mà hề chẳng thấy nó xúc động như trước. Mọi người complain là chơi game khiến họ mất nhiều thời gian hơn so với khi xem phim nhưng trên thực tế việc mỗi ngày xem một bộ phim và việc bỏ ra 20 ngày để hoàn tất một trò chơi có độ dài tầm 40 tiếng chẳng có gì khác nhau cả. Không phải bộ phim nào cũng có những giá trị cô đọng xúc tích để người ta xem hàng ngày và nếu so sánh đống lổn nhốn đó với một câu chuyện dài chứa đựng nhiều plot twist thì cái nào hơn. Đến một ngày khi mọi người biết từ bỏ thành kiến của bản thân và mở rộng lòng mình ra thì họ sẽ nhìn nhận về video games as a greater medium to provide people with deep emotional and exciting experiences.

Đoạn trên mới chỉ sử dụng những giá trị tương đồng giữa phim và game để so sánh, tớ vẫn chưa đề cập tới mảng gameplay nhưng với mục đích viết cho những fan nặng của movie thì chỉ cần đến thế thôi là được rồi. Cãi cùn câu cuối, mọi người cứ nhìn vào báo cáo tài chính trong những năm gần đây của các ngành công nghiệp thế giới xem doanh thu của cả hai ngành Box Office với Record bằng được mấy phần so với lợi nhuận của game industry. Với tư cách là một đại diện của ngành công nghiệp game, Blizzard vẫn sẽ hiên ngang mỗi khi nói về máy in tiền World of Warcraft với sản lượng 14 triệu $ một tháng của mình party