Lớn lên trong Michael Jackson và Tom and Jerry, ít nhất việc nghe tin ông hoàng nhạc Pop của thế kỷ 20 (một trong những người mà tớ dùng từ huyền thoại đúng nghĩa để miêu tả) từ trần cũng phần nào đấy tác động không nhỏ đến đến bản thân tôi.

10h sáng nay, trong khi đầu vẫn còn đang văng vẳng cơn phê khi xem lại The Fall đến lần thứ hai chỉ trong một đêm, nhìn thấy trên một loạt dòng chữ R.I.P. Michael Jackson trên Tumblr, Twitter và Facebook thì trong đầu vẫn chưa hiểu được rằng có thật sự sức ảnh hưởng của Michael Jackson đến những người thuộc cuối thế hệ 8x như mình lớn đến vậy sao.
“Không muốn đi theo những phong trào như thế một chút nào nhưng mà việc giành hẳn một ngày ra chỉ để nghe lại những tác phẩm kinh điển của Michael Jackson không phải là một việc quá tệ”. Sau khoảng nửa ngày chỉ nghe Michael, suy nghĩ đấy bắt đầu chuyển hướng và đến khoảng 8h tối thì mình cũng bắt đầu để status trên FB để tưởng niệm cho sự yên nghỉ vĩnh hằng của con người vĩ đại này.
Michael Jackson, may you forever rest in peace. God please guide his soul to the heaven that he had devoted so much to create for us ![]()
Đến bây giờ mới thật sự hiểu được những hình ảnh trong Earth Song và Heal The World được xem từ hồi bé tí trên những cuộn bằng VHS lại có giá trị lay động đến như vậy.
Nếu được giành hai từ để miêu tả về Michael Jackson, đó chắc chắn sẽ là a genius of music và a tortured soul. Lớn lên mang theo những chấn thương về tâm lý nặng nề từ sự bạo hành của người cha, Michael không phải là một đứa trẻ có được một tuổi thơ đúng nghĩa. Thậm chí, ngay cả trong những năm tháng của tuổi trưởng thành, theo dõi từng sự thay đổi của ông ấy, từ những lần phẫu thuật thẩm mỹ để làm bé mũi của mình, thay đổi màu da và suýt có thể là thay đổi cả giới tính của mình, tôi tự hỏi rằng liệu một con người lớn lên mà không có tuổi thơ thì liệu có thật sự trưởng thành được không? Sự tàn nhẫn mà số phận đè nặng lên cuộc đời của Michael chỉ càng làm rõ thêm rằng: ở bên trong sâu thẳm của tâm hồn mình, con người này chỉ đang đi tìm kiếm một giá trị nhỏ nhỏi mà phần đông chúng ta coi như một thứ vô nghĩa - một cuộc sống bình thường.
Sau khi biết được điều này, có lẽ những người trong chúng ta sẽ không còn chỉ trích Michael về những năm tháng sa đọa cuối đời nữa. Cho dù vẫn giữ nguyên quan niệm của mình về một celebrity hư hỏng như Michael, họ cũng vẫn không thể phủ nhận một sự thật quá rõ ràng là những điều ông ấy cố gắng thực hiện từ khi vẫn còn ca hát thì còn cao hơn cả âm nhạc.
Tôi phân loại những tác phẩm của Michael ra thành hai phần. Những sáng tác từ giai đoạn đầu của sự nghiệp với những bản nhạc tràn đầy cảm xúc của một con người như You Are Not Alone, Smooth Criminal, … Nửa sau là những ca khúc được viết để đấu tranh chống lại những vấn đề như phân biệt chủng tộc, chiến tranh để khơi dậy trong sâu thẳm của chúng ta một giá trị bất diệt của tình thương và lòng người, khơi dậy tinh thần trách nhiệm trước một thiên nhiên đang bị tàn phá một cách độc ác bởi chính bàn tay con người.
Nửa đầu sự nghiệp của Michael là hành trình tỏa sáng của một tài năng thiên bẩm. Sự cách tân trong cả lối hát đặc biệt, một phong cách vũ đạo độc nhất vô nhị cùng những video clip được xây dựng công phu mà sự sâu sắc của nó còn vượt xa cả những tác phẩm được làm 20 năm sau đó là những thứ đã làm nên một con người lỗi lạc và kiệt xuất như Michael. Nếu có nối tiếc một điều duy nhất thì đó chỉ có thể là tiếc thương cho một ngành công nghiệp của đồng tiền đã vắt kiệt nốt phần người của Michael Jackson và che giấu sự mục ruỗng từ bên trong của ông bằng sự hào nhoáng của nó.
Những ca khúc như Heal The World, Earth Song, Will You Be There với những hình ảnh vô cùng cảm động khiến sâu thẳm bên trong, chúng ta nhói đau khi nhìn thấy một đất mẹ đang gào lên những tiếng khóc đau thương khi nhìn từng đứa con của tạo hóa đang chết dần dưới sự hủy hoại của con người, chúng ta cảm thấy lạc lối khi những người lính xâm lược vứt bỏ vũ khí của mình khi nhận ra những cuộc chiến tranh vô nghĩa đang hủy hoại tương lai của chính những thứ mà chúng ta gọi là sự đấu tranh cho sự hạnh phúc ở tương lai.
Khi nghe đi nghe lại những bài hát trên và nghĩ rằng con người này cuối cùng đã được nghỉ ngơi sau bao năm tháng cống hiến và chịu đựng trong cuộc đời của mình thì sống mũi lại cay. Nhưng không hiểu sao vẫn không thể nhỏ được một giọt nước mắt nào cả.
Chắc hẳn ai cũng biết câu nói về một người hạnh phúc rằng: “Họ sinh ra trong tiếng cười và ra đi trong tiếng khóc của những người thân”. Nhưng khi lớn lên, thời gian làm tôi thấy câu nói đó không còn đúng nữa. Tôi không cần biết rằng khi mình ra đời, những người xung quanh cười hay khóc, nhưng khi chết đi, tất cả mọi người sẽ có thể nở nụ cười hạnh phúc khi nhìn lại những thứ mà tôi đã làm được trong cuộc đời mình.
Có thể sự so sánh ở đây là lệch lạc nhưng tôi thấy cách mà những những người hâm mộ Michael bằng cả cuộc đời của mình bày tỏ tấm lòng vào cái ngày anh ra đi cũng giống như trong đám tang của Biggie Small - một trong những Rapper kì cực nhất đã góp phần không nhỏ cho sự phát triển của Hiphop từ những năm 90. Một đám tang mà trong đó tất cả những người đến dự đều tỏ lòng tiếc thương nhưng khi âm nhạc của ông vang lên thì tất cả mọi người đều nở nụ cười khi nhận ra rằng âm nhạc của ông vẫn sống mãi trong họ. Mẹ của Biggie cũng có thể cười nghẹn ngào trong những giọt nước mắt hạnh phúc khi được một lần nữa nghe thấy giọng nói của con trai mình.
Nước mắt chúng ta giành cho người thân trong đám tang không phải vì là tiếc thương cho sự ra đi của họ. Đó thực chất chỉ là sự ích kỷ của bản thân cảm thấy đau lòng khi mất đi một phần ngọt ngào trong cuộc sống của mình mà thôi. Nghe có vẻ phũ phàng thật. Nhưng nếu thật sự biết nghĩ cho người đã khuất thì chúng ta đã không nhỏ giọt nước mắt nào mà cố gắng thực hiện nốt những di nguyện của họ thì hơn.
Đêm nay đọc được một bài về việc fanclub tại HN tổ chức đám tang của MJ trong một trời mưa nước mắt. Nếu được có mặt ở đó thì chắc mình cũng khóc, nhưng là khóc vì cái không khí bi thương ỏ đấy thì đúng hơn là khóc cho MJ.
Đối với bản thân tôi, cái chết của MJ không phải là một sự mất mát giống như cái chết của Heath Ledger. Không phải là một sự mất mát lớn lao giành cho nghệ thuật khi con người đó đang ở trong giai đoạn tỏa sáng nhất trên con đường của mình mà lại phải dừng lại. MJ chết nhưng âm nhạc của ông còn mãi, những gì mọi người yêu mến ở ông ấy vẫn còn tồn tại mãi mãi. Vậy tại sao lại phải khóc
Nếu như ngày mai tất cả đĩa nhạc của MJ biến mất khỏi thế giới thì tớ cũng chạy ra sau tượng đài cụ Lý đốt nến mặc áo mưa khóc ầm trời lên với các bạn.
Nói là vậy nhưng mà khi mà nhìn được những hình ảnh đấy thì chỉ thấy hổ thẹn vì bản thân mình chưa yêu Michael Jackson được như các bạn ở đấy
Có lẽ mình sai, có lẽ cái lí giải về nước mắt giành cho người đã khuất của mình cũng chỉ là một trong những đống kiến giải máu lạnh được đúc rút ra từ cái phút dở hơi nào đấy. Chị Raven bảo chẳng cần phải có một lí do nào cả, nếu nó trở thành flesh and blood thì khi mất đi ai cũng buồn thôi ![]()
Dù gì thì trong ngày hôm nay vẫn thấy khó chịu với nhiều lời kêu than về sự mất mát to lớn của Michal Jackson mà trên mặt thì trơ cảm xúc. Giả dối VL!
Mai sẽ cùng team MI Cine đến buổi premier của Transformers 2 lại Mega HN, không biết đám celebrity ở đấy sẽ còn nói gì ![]()
![]()
![]()
P/S: Không biết có ngày nào đó mẹ đọc blog của con không? Riêng con thì bài viết này con giành cho mẹ vì Michael Jackson không chỉ bằng tuổi mẹ mà còn là một trong những ca sĩ mẹ thích nhất hồi trước ![]()



